Nhân cách của người thầy là sức mạnh to lớn có ảnh hưởng đến học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng bất kỳ cuốn sách giáo khoa nào, bất kì câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kỳ hệ thống khen thưởng trách phạt nào khác "

Ngày 17 tháng 07 năm 2018

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Khi tôi 18

Khi tôi 18

Cập nhật lúc : 09:47 18/01/2016  

NHỮNG BÀI THƠ HAY CỦA HỌC SINH TRƯỜNG THPT TAM GIANG
“Tam Giang trường tôi” – một giai điệu ngọt ngào, trong trẻo, mượt mà. Dẫu đã bao lần tôi đã nghe qua! Dẫu đã bao lần tôi đã nghiền ngẫm. Và chiều nay, trong sắc nắng vàng hắt chéo cả lối đi, lang thang giữa sân trường, tôi xao xuyến khi bất chợt gặp lại giai điệu thân thương, quen thuộc đó một lần nữa.

“Bạn đến quê tôi Phong Điền xin ghé lại. Điền Hải yêu thương giữa một miền trắng…Đẹp lắm Tam Giang ôi tha thiết mái trường.” Bài hát vang vọng khắp cả sân trường, len lỏi vào từng góc nhỏ của các phòng học. Tôi ôm gói bâng khuâng lặng lẽ đi về một góc sân với bao nỗi ưu tư đôi chút ngậm ngùi. Ai cũng đã một lần sinh ra và lớn lên trong vòng tay của mẹ. Ai cũng đã từng có những năm tháng cắp sách đến trường với bao kỉ niệm buồn vui. Tôi xao xuyến cho rằng mình hơn một năm học tại trường Tam Giang, tôi chưa bao giờ cảm nhận được vẻ đẹp hoàn hảo từ nó. Tam Giang giữa bộn bề của cuộc sống dưới nắng mưa nó vẫn lặng lẽ, âm thầm trong dòng đời xuôi ngược. Cái nghĩa cao đẹp của sự hiến dâng vô hình mà những đứa học trò ngây dại như tôi làm sao mà biết được. “Tam Giang mái trường thân yêu, bạn bè thầy cô sáng chiều cùng đến lớp, chung tay dốc lòng dựng xây (…) Rạng rỡ Tam Giang trong khúc hát thanh bình.”

Tam Giang – nơi ươm mầm ước mơ, nơi chấp cánh cho chúng tôi bước vào ngưỡng cửa cuộc đời. Chính nơi này, chúng tôi đã được học tập, được sự tận tình dạy bảo của thầy cô giáo và sự hi sinh âm thầm của thầy cô cho chúng tôi.

“Khi tóc thầy bạc, tóc em vẫn còn xanh. Khi tóc thầy bạc trắng, chúng em đã khôn lớn rồi.” Tôi đã lớn rồi. Vâng! Hôm nay tôi đã lớn. Nối gót con đường thầy đã đi qua, tôi vẫn cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng.

“Thân thương mái trường Tam Giang, nơi ươm xanh những ước mơ tới tầm cao. Quê hương mái trường yêu thương. Rộn ràng khúc hát trường tôi yêu Tam Giang.” Vâng! Dưới mái trường Tam Giang thân thương này, trong giai điệu ngọt ngào của cô giáo Lê Thị Nhung, tôi như lạc giữa dòng chảy tâm hồn. Cảm ơn nhạc sĩ Nguyễn Việt – người đã thay cho chúng tôi – những người con Tam Giang hát bài hát ân tình.

 

(Cẩm Tú)

Cảm ơn người

Thời gian ơi sao vô tình trôi mãi

Để lại thầy con với mái tóc bạc màu

Con vẫn nhớ từng ngày đến lớp

Là bóng thầy trên bục giảng thân thương

Là bụi phấn vấn vương trên mái tóc

Và là dòng chữ chắp đầy ước mơ

Thầy ơi! Làm sao con quên?

Khi thầy con từng ngày thêm tuổi

Thầy ơi! Làm sao không nhớ?

Khi ngày ngày thầy vẫn bên con

Bao đêm chẳng ngủ giấc tròn

Hăng say giáo án từng trang miệt mài

Mong sao cho đến ngày mai

Từng lời thầy dạy chúng con thấu lòng

Mai sau khôn lớn chỉ mong

Dựng xây đất nước ngày càng đi lên

Thầy ơi, ước gì thầy có ở bên

Để con đền đáp những gì thầy cho

Bao nhiêu dòng chữ dòng thơ

Bao nhiêu ân nghĩa ân tình đậm sâu

Chuyến đò chẳng quản mưa ngâu

Lặng lẽ thầy vẫn sớm hôm chất đầy

Thầy ơi, biết nói sao đây

Trong tim con muốn giải bày tâm tư

Rằng con sẽ mãi ghi lòng

Rằng con luôn nợ đôi lời cảm ơn…

                       (Ý Nhi)

 

 Ơn thầy!

Thuyền xuôi xuôi mãi dòng sông

Dòng sông tri thức nước trong đôi bờ

Xôn xao sóng đục con đò

Đã nghe trong gió lời cô lời thầy.

Người lái đò chúng em đây

Giúp bao thế hệ vững chèo qua sông

Chúng em xin khắc ghi công

Bao giờ nói hết lòng cô ơn thầy

Hôm nay Nhà Giáo đến đây

Người người lớp lớp sum vầy bên nhau

Tìm về ngày ấy còn đâu

Ngồi buồn nghĩ đến tiếng thầy hôm nao

Lời thầy tha thiết làm sao

Những điều dạy bảo đong đầy yêu thương

Bao nhiêu bài giảng lưu hương

Từng hạt phấn nhỏ vấn vương tóc thầy

Vì ích mười năm trồng cây

Mà thầy chăm bón vun mầm sớm mai

Ân tình ghi mãi không phai

Mai này khôn lớn giúp đời dựng xây

Vượt qua trời gió trời mây

Chuyến đò em đến bên thầy không quên.

 

                             (Thu Uyên)

 Góc nhỏ

 

Nơi góc nhỏ ngày xưa còn nguyên đó

Vẫn cây bàng, ghế đá, thảm cỏ xanh

Nơi chúng mình thường hay ngồi trò chuyện

In vào lòng kí ức đẹp như tranh

 

Góc nhỏ ấy có ai từng ngồi khóc

Bị thầy la vì điểm thấp đáng thương

Từ góc ấy mỗi người đi một hướng

Để lá bàng buồn rung nhớ chiều vương.

 

Nay đã lớn nhưng lòng còn thơ trẻ

Nhớ tháng năm vui vẻ tuổi thần tiên

Xưa chẳng biết để lớn rồi luyến tiếc

Tiếc góc xưa cho ta mãi đi tìm.

                (Phương Thảo)

 

  

 Trường tôi

 

Ai về đây thăm ngôi trường yêu dấu

Bốn mươi năm đã phấn đấu dựng thành

Phải trải qua bao thăng trầm khổ cảnh

Để hôm nay – đẹp lắm ánh chiều tàn

 

Nhớ ngày xưa vẫy vùng trong bom đạn

Thầy trò tôi phải gian khổ học đường

Chung tấm lòng kiên trì giữ yêu thương

Thầy trò tôi, với ngôi trường vượt khó

 

Hôm nay đây giữa trời xanh trong gió

Mọc ngôi trường đứng đó rộng bao la

Đây là nơi ươm mầm ra tài trẻ

Để sau này giới trẻ giúp non sông.

 

                      (Hoài Tâm)

  Tự hào Tam Giang

Bốn mươi năm một chặng đường

Tam Giang tôi đó ngôi trường thân yêu

Thành tích đã đạt rất nhiều

Học trò phấn đấu như diều bay cao.

Thầy cô vui vẻ tự hào

Giáo viên dạy giỏi trường nào cũng mê

Cấp trên thì ít khi chê

Luôn được phần thưởng làm mê lòng người

Lớp học ai cũng vui cười

Ai ai cũng gắng bỏ lười để siêng.

Tam Giang cao cả thiêng liêng

Cái tên luôn tạo chất siêng cho mình

Bốn mươi năm một hành trình

Tam Giang luôn biết vươn mình bay xa.

Để đạt trường chuẩn quốc gia

Tất cả tập thể hát ca vui mừng

Luôn luôn phấn đấu không ngừng

Tam Giang tôi đó bạn đừng có quên.

 

                       (Như Quỳnh)

 

 Kí ức

 

Chợt nhớ rằng ngày hôm nay có hẹn

Hẹn với mình – với kí ức tuổi thơ

Chút dại khờ, ngây thơ và trong sáng

Với trường xưa mong manh dáng ai về.

 

Một chiều thu lá vàng xuôi trong gió

Những con đường đó bước chân tôi

Đời vẫn trôi nhưng tôi vẫn còn nhớ

Nhớ dáng ai tha thướt lối đi về.

 

Tôi vẫn ngồi chờ ai trên lối cũ

Có chăng chờ chút kí ức tuổi thơ

Bạn bè đâu xưa nay còn ai nhớ

Dẫu đi đâu hãy nhớ không phai mờ.

 

Đi tìm về giữa trời thu kỉ niệm

Tiếng ai đây như mới buổi chia ly

Không kìm lòng tay ngăn dòng nước mắt

Gió thu sao mang nỗi nhớ đầy vơi.

 

Chợt thấy rằng thời gian sao nhanh quá

Có ai mà đếm ngược được thời gian

Hãy đưa tôi một lần về đâu đó

Trong tuổi thơ có tiếng trống khai trường.

 

                          (Trần Hiền)

 

 Tuổi học trò

 Thân thương lắm tuổi học trò

Chất đầy kỉ niệm con đò thời gian

Phượng hồng rực rỡ chói chang

Bằng lăng in bóng mênh mang tháng ngày

Hành lang mái trường nơi đây

Từng dãy ghế đá hàng cây trải dài.

Những bài học mới trao tay

Kiến thức thầy giảng muôn ngày ái ân

Ngày thầy giáo đã đến gần

Điểm mười đỏ thắm dâng cô tặng thầy

Yêu thương em đã chắp đầy

Biết làm sao để dựng xây trang đời

Ước mơ em đã gọi mời

Công thành danh toại đời đời khắc ghi.

 

                                      (Hồ Hiền)

Số lượt xem : 4164